Đi làm
(động từ - thuộc từ loại mệt mỏi từ)
“Chỉ hành động đem linh hồn của mình đi đổi lấy tiền. Rồi lại đem tiền đi chuộc linh hồn của mình về.”

• Theo từ điển tiếng người
Dịch bởi @yeuquaitutien
Hơn 20 và chênh vênh giữa những lựa chọn...
Đi làm
(động từ - thuộc từ loại mệt mỏi từ)
“Chỉ hành động đem linh hồn của mình đi đổi lấy tiền. Rồi lại đem tiền đi chuộc linh hồn của mình về.”

• Theo từ điển tiếng người
Dịch bởi @yeuquaitutien
Ngày thứ 2 vẫn đang cố gắng, buổi sáng bắt đầu tốt với 1 lát bánh mì, ½ trái bơ và 1 quả trứng chiên. Sáng dậy sớm nấu cơm, luộc rau, kho thịt mang đi làm. Bảo nói hãy ăn ngoài thử 1 tuần để xem cơ thể hấp thụ các chất như thế nào, cơ thể mỗi người khác nhau, chẳng có công thức giảm cân chung hay thực đơn dùng được cho tất cả mọi người. Sâu hơn câu: “You are what you eat" là “You are what you digest and absorb" - tuỳ vào cơ thể của mình tiếp nhận, tiêu hoá thức ăn như thế nào, mới quyết định vụ mập ốm mạnh khoẻ ra sao, thế nên mới có người ăn hoài cũng không mập, hoặc ăn đường là bị đau bụng, uống cà phê không bao giờ tỉnh… Bây giờ mình đang test xem cơ thể mình đam mê cái gì nên vẫn được phép ăn bình thường.
Đi chơi về tăng 200 gram. Cũng không quá tệ sau một kỳ nghỉ, thường là mình sẽ tăng 2kg do cắm mặt vào ăn.
Ngày thứ 2 vẫn tốt, mỗi ngày là một ngàn cạm bẫy đồ ăn mà mình phải nhẹ nhàng lách qua tránh sa đà vào chuyện ăn uống nhậu nhẹt vô độ. Giữ cho bản thân khoẻ mạnh thật ra là 1 loại trách nhiệm, một tình yêu với những người xung quanh. Nếu mình khoẻ mạnh thì sẽ không khiến mọi người lo lắng, họ sẽ tiếp tục làm việc của họ, mình cũng thế.
Chuyện tốt mình đã làm được đó là từ bỏ được trà sữa, không thấy nó ngon nữa. Chuyện chưa tốt là vẫn thích đi uống bia rượu và mê cà phê sữa. Hôm nay có uống 1 ly nhưng không thấy ngon lắm, có thể đây sẽ là ly cuối cùng trong thời gian này. Bí quyết để từ bỏ chắc là uống 1 ly thật dở để mỗi lần nhớ tới chỉ còn đọng lại cảm giác thấy ghê, dở ói không muốn chạm môi lần nữa.
À, nhận ra người mập không nên cắt tóc quá ngắn, vì đường nét cơ mặt với cổ không hề thanh tú, bình thường tóc dài sẽ che được khuyết điểm này. Nay không còn tóc, tạo cơ hội cho bọn nọng cằm sóng sánh theo từng bước chuyển động, và bờ vai gầy năm nào đã được mỡ lấp đầy.
Hôm nay tập Yoga.

Tôi cố gắng để mọi thứ tốt hơn. Cố gắng sống, cố gắng chiều lòng Bố Mẹ chồng, vì tôi biết Bố Mẹ chồng tôi là những người rất tốt. Nhưng điều đó không thể phủ nhận rằng tôi quá giống Mẹ chồng tôi. Giống một cách kinh khủng trong tính cách.
Mỗi một xung đột nhỏ làm tôi cảm thấy vô cùng mệt mỏi và chán nản. Tuy ko ở cùng nhưng mỗi cuộc gọi điẹn đều làm tôi chột dạ và lo lắng. Tại sao mẹ chồng tôi cứ muốn gây áp lực khiến tôi mệt mỏi đến thế???
New York studio apartment | photos by Aaron Bengochea
Follow Gravity Home: Instagram - Pinterest - Facebook - Bloglovin
Bạn đã là người lớn rồi, không thể chỉ vì một đoạn tình cảm có vấn đề mà hồn xiêu phách lạc. Bạn có thể có một tình yêu hỏng bét nhưng không thể buông thả bản thân sống một cuộc đời thối nát. _ YangZhuang _ dịch _
🛣️🛣️ĐỪNG XÂY GIÚP CON MỘT CON ĐƯỜNG CAO TỐC THẲNG TẮP, HÃY ĐỂ CHÚNG TỰ BƯỚC ĐI TRÊN ĐÔI CHÂN CỦA MÌNH
.
Bảo Châu, con gái của chị Ngọc Mai học tiến sỹ và làm việc tại Paris. Chồng cô đã từ giã cõi đời khi Bảo Châu mới chập chững biết đi. Một mình Ngọc Mai nuôi nấng, dạy dỗ con gái nên người. Cô quan niệm rằng mỗi người là một sinh mệnh độc lập, mang theo những tính cách khác nhau và có con đường của riêng mình. Nên cô không hề can thiệp, mà để con gái tự bước đi trên chính đôi chân của mình, để con bé tự trải nghiệm cuộc sống và học cách thích ứng với mọi hoàn cảnh. Cô tin rằng làm như vậy là tốt nhất cho con bé. Bởi cha mẹ dẫu yêu con cũng không thể cùng con đi hết cuộc đời. Điều duy nhất con gái cô có thể luôn mang theo bên mình chính là những đạo lý làm người được truyền thừa qua bao thế hệ trong gia đình cô.
Bảo Châu từng vẽ hai bức tranh tương phản về sự khác biệt trong lối tư duy của người Pháp và người Việt. Hai bức tranh có cùng một xuất phát điểm và đích đến, nhưng hành trình lại khác nhau. Bảo Châu nói: “Người Việt Nam sẽ chọn con đường thẳng có khoảng cách ngắn nhất. Nhưng có thể người Pháp lại lựa chọn một đường cong khúc khuỷu. Thậm chí họ có thể không đi tới đích đến theo quy định, mà tìm lấy một điểm khác trong đường cong khúc khủy đó. Chỉ cần họ thấy thú vị là đủ”.
Ngọc Mai quan sát thấy ở Việt Nam cha mẹ đều nóng lòng muốn giúp con mình “xây một con đường cao tốc thẳng tắp” đến tương lai sáng lạn, không sóng gió. Bậc phụ huynh nào cũng muốn dùng phương pháp hiệu quả nhất để sắp đặt cả một đời hoàn thiện và danh giá nhất cho con mình.
Vậy nên ngay từ nhỏ trẻ đã phải học rất nhiều, những chiếc cặp sách căng phồng trĩu nặng trên đôi vai nhé nhỏ của chúng. Cha mẹ đa phần đều cho rằng trường chuyên, lớp chọn, tấm bằng đại học danh giá mới chiếc chìa khóa vạn năng mở ra cánh cửa tương lai cho con mình. Nên dẫu cha mẹ có phải vất vả cũng cố gắng lo cho con cái bằng bạn bằng bè. Dẫu trẻ căng thẳng với chồng bài vở trên lớp học chính, lớp học thêm, thì cha mẹ vẫn không ngừng thúc giục con mình. Đến khi ra trường các bậc phụ huynh lại lo ngay ngáy phải chuẩn bị một khoản kha khá cho con xin việc và chạy ngược chạy xuôi nhờ vả các mối quan hệ. Nhưng đến đây các bậc cha mẹ vẫn chưa yên lòng, lại tiếp tục tính đến chuyện hôn sự, sinh con đẻ cái và chăm bẵm cháu chắt. Có lẽ phải đến khi yên giấc nghìn thu cha mẹ mới không phải lo lắng cho những đứa con của mình.
Nhưng, đối với người Pháp thì tấm bằng tốt nghiệp ở một trường danh tiếng, những quân hàm cao ngất ngưởng, những khoản tiền kếch xù cũng không thể đánh giá được giá trị của một con người hay cuộc sống riêng tư, sở thích của một cá nhân. Điều họ coi trọng là những trải nghiệm từng phút từng giây trong cuộc sống hàng ngày của chính bản thân mình.
Do đó, mối quan hệ giữa Ngọc Mai và con gái khá độc lập, có khi hai tuần hai mẹ con mới gọi điện nói chuyện một lần. Ngọc Mai để ảnh của con gái làm màn hình nền trong điện thoại, chứng tỏ rằng người mẹ này rất yêu và mến mộ con gái mình. Nhưng tình yêu cô dành cho con gái không đồng nghĩa với việc cô ấy cứ phải dính chặt lấy Bảo Châu mọi lúc mọi nơi.
Dẫu hai mẹ con cùng ở chung một nhà, nhưng đôi khi ai ở trong phòng của người ấy để làm những mình thích hay chỉ đơn giản là nằm dài trên giường nghe nhạc và suy ngẫm. Đến giờ ăn tối hai mẹ con mới hẹn nhau đi ăn và tán ngẫu về những bộ phim, những cuốn sách và cảm xúc riêng tư lúc ban ngày. Dẫu hai người đều khá độc lập nhưng giữa họ vẫn không mất đi sự thân mật. Những khi cô con gái Bảo Châu muốn tâm sự, muốn tìm sự ấm áp và động viên từ mẹ của mình, Ngọc Mai lại sẵn sàng gác lại hết thảy mọi việc, dành cả buổi bên con bé.
Nếu giữ gìn một mối quan hệ độc lập như vậy, thì chí ít sau khi con cái trưởng thành và rời khỏi vòng tay của cha mẹ, họ cũng sẽ không cảm thấy hụt hẫng như đang đánh mất một thứ vô cùng quan trọng. Cha mẹ cũng không bị sốc vì không biết phải xoay sở thế nào khi đối diện với sự cô đơn. “Tôi thường nói một câu rằng, đem đến tự do cho người khác, chính là đem đến tự do cho chính mình”, Ngọc Mai cười nói. Tự do và tự tại là điều quan trọng mà Ngọc Mai muốn có trong những năm tháng xế chiều của đời mình.
📖
TÔI ĐÃ TỪNG VẤP NGÃ, ĐÃ TỪNG BỊ TỔN THƯƠNG, ĐÃ TỪNG YÊU, CŨNG ĐÃ TỪNG HẠNH PHÚC, NHƯ VẬY LÀ ĐỦ RỒI!
Người Pháp coi trọng chất lượng và cảm xúc trong cuộc sống. Dẫu rằng xuất thân trong một gia đình danh gia vọng tộc, nhưng Ngọc Mai vẫn muốn sống một cuộc sống giản dị như bao người khác. Trong mắt mọi người cô là một quả phụ cô độc đáng thương. Ngay cả cô con gái duy nhất cũng không ở bên cạnh cô để thì thầm to nhỏ sớm tối. Cô có vẻ là một người phụ nữ bất hạnh theo quan niệm của nhiều người.
Nhưng cô nói: “Sống trên đời này tôi không dám nói rằng mình phải sống rất vất vả. Tôi cũng không làm được chuyện gì to tát cả. Nhưng tôi đã từng vấp ngã, đã từng bị tổn thương, đã từng yêu, cũng đã từng hạnh phúc, như vậy là đủ rồi”.
Trong tiếng Pháp có một động từ “Vécu” là thì quá khứ của từ sống “Vivre”. Người Pháp cho rằng bạn phải có những dấu ấn minh chứng rằng bạn đã từng trải nghiệm, đã từng lĩnh hội những cảm xúc thăng trầm của cuộc sống thì mới được coi là người phụ nữ cuốn hút và giàu sức sống. Nếu có thể sống với quan điểm trên thì những nếp nhăn trên khuôn mặt hay những vết rạn trong tâm hồn đều là những điều tốt đẹp đáng trân quý.
Vậy nên, người Pháp quan niệm rằng:
Khi tuổi xuân ngắn ngủi qua đi, khi lớp phấn son nhạt nhòa, khi nhiều nếp nhăn in hằn trên khóe miệng, bạn vẫn là có thể tự hào rằng mình là một người phụ nữ đẹp. Kỳ thực cuộc sống chính là sự trải nghiệm trong nội tâm sâu thẳm mỗi người. Thời gian chính là lớp phù sa bồi đắp mỗi ngày cho vẻ đẹp ấy. Nếu có một tâm hồn đẹp bạn sẽ là người phụ nữ cuốn hút sánh cùng thời gian.
📖
Hiểu Liên biên dịch

Chính anh đã bỏ rơi cô ấy, bởi anh luôn muốn chinh phục thế giới, anh những tưởng cô ấy luôn đứng ở vị trí cũ để chờ đợi anh, cứ đợi anh mãi, đợi đến khi anh đã có được cả thế giới thì sẽ quay về bên cô ấy. Nhưng anh không thể ngờ được, khi anh muốn quay về, thì đã không thể nào tìm được cô ấy được nữa. Thực ra, người phụ nữ đó không cần nhiều tiền như thế, chỉ là anh quá tham lam, quá tự phụ. Con người thật của anh chính là một người vô cùng bỉ ổi!
Bạn sẽ không nhận ra bản thân mình lẻ loi nhường nào cho đến khi ngày tàn, bạn trở về nhà với những ngổn ngang trong đầu nhưng không một ai để sẻ chia. Không hề có bất kỳ một ai cả…
— (via su–su)
© Photo Gallery
Tôi chưa từng yêu ai là người thuộc về thành phố này, cũng không còn bất kỳ người bạn nào ở nơi đây nên suốt những năm tháng tuổi trẻ vừa qua dù muốn hay không thì cuộc sống của tôi vẫn phải trải qua trong sự cô độc. Từ đi ăn, đi café, đi chơi cho đến xem phim và tất cả những hoạt động khác. Từng năm từng năm một, tôi dần mặc định cuộc sống của tôi là phải như thế. Những thứ người ta làm với nhau thì tôi sẽ phải làm một mình.
Nhưng thật sự thì tôi vẫn luôn buồn và cô đơn. Nhiều khi ra ngoài và nhìn
thấy những đôi đang yêu nhau, tôi cũng chạnh lòng giá như mình cũng có một tình
yêu như thế.
Tôi quan sát, rồi dần bị ám ảnh và mong muốn mình cũng có được những cái nắm
tay, những cái ôm, nụ hôn hay những khoảnh khắc tuyệt vời như những con người đang trông rất hạnh phúc đó. Tôi
cũng muốn được như thế cũng có một tình yêu bình dị giữa cái thành phố đông nghẹt những
con người, xe cộ và hỗn độn cảm xúc này.
Tôi cũng như bất kỳ mọi người khác, cũng muốn có một cái gì đó, một ai đó cứu rỗi cuộc đời mình.
Thế thôi cũng đã nhẹ nhõm biết bao
nhiêu.
Nhưng dù tôi có tưởng tượng thế nào, có mong muốn bao nhiêu suốt nhiều năm qua thì kết cục vẫn thế. Tôi vẫn luôn một mình. Và tự hỏi nếu cứ sống như thế này có khi nào đến cuối đời mình sẽ mãi sống trong sự cô độc, không có người thương yêu hay bất kỳ người bạn nào hay không? Tôi sợ hãi với tình trạng của mình vô cùng. Nỗi sợ hãi đó theo thời gian dần biến thành một sự trầm cảm, một điều ấm ức mặc định trong tuyệt vọng rằng, tôi sẽ là người mãi mãi không bao giờ có được hạnh phúc cả.
Cho nên đến giờ, đi hết một phần ba đời người rồi vẫn cứ còn thất vọng, buồn bã và chìm mãi trong cô đơn.
Trong sách vở, trên phim ảnh hay
con người thỉnh thoảng vẫn nói với nhau rằng hãy cứ bình tĩnh mà sống, cái mỗi bản thân
chúng ta cần là hãy luôn là chính con người mình. Hãy để mọi thứ thuận theo tự
nhiên và yên tâm chờ đợi, những gì thuộc về mình thì đi đến đâu cũng sẽ là của
mình, rồi những gì tốt đẹp sẽ đến thôi. Đôi khi tôi cũng an ủi người khác như thế. Nhưng thú thực, tôi luôn không biết phải làm gì với cuộc đời mình cả. Mỗi
khi có ai đó bước vào cuộc sống của tôi và dừng lại, làm tôi thấy rung động và đáp lại sự yêu thương ấy, ngoài niềm hạnh phúc thì khi đó tôi sẽ luôn có suy nghĩ họ sẽ là cơ hội cuối cùng để mình không
còn phải cô đơn nữa. Điều này làm tôi hoảng sợ. Vì thế tôi luôn cố hết sức mình làm họ hạnh phúc để giữ chân họ lại cạnh bên. Tôi
luôn cố vét hết tình cảm, sự chân thành còn sót lại bên trong cái lõi khô cằn này để làm họ cảm động, để khiến
họ cũng yêu tôi. Nhưng
như một kẻ đã lặn một hơi quá lâu, như kẻ đã dành hết sinh lực cho chặng đường chạy ban đầu,
luôn
đến một ngày tôi sẽ thấy kiệt sức. Và sự quá nhạy cảm việc
mất đi người ấy của tôi sẽ lại phá hủy toàn bộ mọi thứ. Họ sẽ sợ hãi và lại ra đi. Tôi biết điều đó. Luôn là thế. Và tôi sẽ chẳng còn chút sức nào để giữ họ ở lại.
Sự tĩnh lặng và cô độc đáng quyền rủa này luôn làm tôi muốn bật khóc.